Server:   
Trang web chạy tốt nhất trên trình duyệt Firefox ==> Tải Firefox ngay bây giờ

cogiaothao.info , xem phim heo cô giáo thảo phiên bản mới cực hấp dẫn , xem phim heo co giao thao phiên bản 2015 bản đẹp không che trọn bộ 40 phút.

Phim heo cogiaothao.info xem phim cô giáo thảo phiển bản mới cực độc 2015
Buổi thì cuối TN xong tối đó thì tôi nhận được đt máy bàn
– Thanh! Đi ôn thi ở đâu chưa.
– Chưa! Tôi không biết chỗ.
– Có trung tâm này dạy hay lắm. Sáng mai khai giảng lớp cấp tốc, ông đi học không?
– OK! Đăng ký tôi với.
– Ông có xe qua chở tôi, tôi với ông cùng đi. Tôi đi xe đạp sao nổi.
– OK.. Tôi mời bà ăn sáng luôn.
Thế là sau 1 tuần xa cô Hoa tôi lại bước vào một cuộc chơi mới..
Khác với ngày thường với áo trắng, quần xanh đồng phục chán ngắt. Tôi áo sơ mi body – quần jean- giày thể thao, cưỡi con 81 đến thẳng nhà Phi.
Phi mặc áo đúng là con nhà không có điều kiện, đơn giản với áo thun và quần Jean hơi cũ, đôi dép chắc giá 15k/ đôi ngoài chợ.
– Thế trung tâm ở đâu thế bà. Tôi hỏi.
– Ông có biết đường Lý Chính Thắng không?
– Biết chứ, đường nào, hẻm nào tôi cũng biết.
Có lẽ tôi bị di truyền từ ông nội lái xe trong kháng chiến chống Pháp, bố tôi lái xe, sửa máy trong kháng chiến chống Mỹ và sau này là chiến trường Tây Nam (Kampuchea)- biên giới phía Bắc (Trung Quốc) suốt những năm 65-89. Bố tôi tên Thọ, đúng là sống dai thật, ông bảo tao bị thương 4 lần, 2 lần trong chống Mỹ, 2 lần bên Kampuchea mà không chết. Còn đồng đội tao thì cả C Vận Tải ( đại đội khoảng 60 người) chết sạch cả, tao chuyển hết C này đến C khác trong E (trung đoàn vận tải thuộc Tổng Cục Hậu Cần).
Chính vì cái di truyền,thông thạo địa lý từ cái nghề lái xe, nên tôi nhớ đường và xác định hướng very perfect. Tôi chỉ cần nhìn bản đồ 1 lần ở bất kỳ TX- TP nào là có thể đến hàng chục điểm xác định trước mà không cần cầm nó theo, tôi nhớ tới hàng trăm con sông lớn các quốc gia, nhớ tên hàng nghìn thủ đô và tên TP của các nước. Và chỉ cần một ai đó đọc tên huyện là tôi liệt kê ra ngay huyện đó nằm ở đâu thuộc tỉnh nào… cái này tôi nghĩ do di truyền.
Lan man quá, sau khi ăn sáng với Phi ở một quán trong hẻm tại Q3, tôi chở Phi đến trung tâm và đăng ký học.
Thế là ngày nào tôi với em cũng đi luyện trong lò cấp tốc cùng nhau, rồi tình cảm của em cũng nảy sinh, tôi để ý từ khi 2 tay em đặt trên lưng tôi (cho đỡ chạm cơ thể vào nhau), cho đến lúc 2 tay em đặt nhẹ trên hông tôi. Tình cảm chuyển hướng từ bạn học sang bạn tình rồi đây, đặt tay vào hông thế nào chả đưa cặp đào vào lưng.
Thế là tôi càng đi nhanh ẩu, để có cớ mà chạm vào cái mà làm tôi căng cứng trong giờ TD bữa nào.
Rồi cái ẩu của tôi cũng đem lại kết quả, tôi va chạm nhẹ với một xe cùng chiều, em bị quyệt đầu gối vào xe người ta. Trên đường về tôi đặt nhẹ tay trái lên đùi em.
– Đau lắm không Phi (tôi không gọi bà nữa)
– Cũng đau. Mà ông chạy ẩu quá vậy, cho họ vượt đi, giành làm gì..
– Ừ tại tôi sợ trời mưa. (Lúc đó trời đang u ám).
– Lát về nhà tôi có rượu bóp hay lắm, đỡ bầm ngay.
– Ừ. Nhà ông không có ai đúng không?.
Cái nắng buổi trưa chói chang, nóng muốn vỡ cái đầu trần trùng trục vì tôi ít khi nào đội mũ.
Xịch! Tắt chìa khóa tôi mở cổng dắt xe vào nhà, cô bạn tấp tểnh bước theo sau. Thế là về đến nhà, dàn Mướp trước sân đã vội che ánh nắng, làm cho cơ thể mát mẻ ngay lập tức.
– Vào đây Phi. Uống gì nào? Tôi hỏi.
– Trà đá đi ông, hay có nước dừa hông?
Nhìn em mà tôi bỗng buông lời dâm tục, may mà con gái ngốc nghếch chưa hiểu ra, hay em cố tình không biết? tôi đáp trả.